Books > Textbooks, Education (Tình yêu của tôi như ... lâu đài trên cát.)
Tôi đã xây dựng lâu đài tình yêu của mình trên cát!
Đêm qua anh chợt nghĩ rằng, phải chăng mình đã sai
trong cách yêu em! Anh đã nghĩ mình đã xây tình yêu của mình
đúng cách cơ chứ, nó thật vững chắc và đẹp làm sao!
Những ngày tháng ấy cứ ùa về bên anh
làm anh không khỏi cảm giác như có em
kề bên. Anh cứ ngỡ mình vẫn còn ở bên nhau chứ?
Sao vậy em yêu nhỉ? Chẳng nhẽ đó là số phận sao?
Anh không nghĩ vậy! Không có số phận nào cả, chỉ
do tự tay mình làm mà ra thôi.
Hôm ấy, anh đã hôn em khi chúng mình vừa tỏ tình
anh hi vọng lắm cơ! anh nghĩ rằng cuối cùng mình
đã tình được nửa còn lại của trái tim anh rồi!
Mà đúng thật! Chúng mình đã có những ngày thật hạnh phúc!
Anh còn nhớ anh in rất nhiều, làm rất nhiều thiếp
tặng em, còn viết thư tán tỉnh em nữa chứ!
Hì và anh cũng đã nhận rất nhiều lời yêu
của em.
Ngày anh vào thăm em lần đầu tiên ở chỗ trọ, khi
còn học 12 ý! Là một ngày mưa, anh ướt quá, rùi
vào nhầm nhà nữa cơ chứ, ôi trời, ngại ơi là ngại!
Tình yêu của chúng mình bắt đầu là một cơn mưa!
Phải chăng đó là cơn mưa tình yêu - như người ta
vẫn thường gọi thế!?!
Em đón anh với ánh mắt thân thương và tràn đầy hạnh phúc!
Anh đến với em bằng sự rung động của con tim!
Và chúng mình đã yêu nhau!
Ánh mắt của em thật sáng người, nó đã soi thẳng vào trái
tim anh làm cho tình yêu của anh thức giấc và yêu em thật
mãnh liệt! Có những lúc anh cảm thấy yêu em điên cuồn và
nồng say! Ôi ước gì có ngày anh được trở về cảm giác ấy!
Rồi sau đó là những ngày đợi tháng chờ, chúng mình xa nhau!
Những ngày gặp nhau sau đó là những ngày bù đắp những gì mà
chúng mình cảm thấy trống vắng!
Em thì mặc những bộ đồ đẹp nhất, chuẩn bị những món ăn anh thích nhất (mua sẵn ^^) để cùng nhau thưởng thức!
Úi giời!Thật là vui khi tình yêu diễn ra thật êm đềm ...
Giờ không còn ở bên nhau nữa, anh thấy thật là buồn!
Chỉ tại anh mà thôi!
Anh không còn quan tâm và chăm sóc em như ngày trước nữa!
Vì thế dần dần khoảng cách 2 đứa ngày càng xa!
xa mãi! xa mãi! Đã có những lúc giọt lệ trong lòng
anh rơi vì biết rằng mình không làm được những gì
mình muốn!
Đôi khi anh cũng tự trách mình vì mình có thể làm tốt
hơn những gì mình có!
Nhưng anh đâu có làm được! Đáng lẽ anh càng phải quan tâm
thật nhiều hơn nữa, yêu em nhiều hơn nữa để nuôi dưỡng tình
yêu của 2 đứa!
Hôm trước anh cũng nói với em rùi đó!
Anh nghĩ tình yêu của chúng mình sẽ mãi không bao giờ
lìa xa! Cho dù chúng mình không ở bên nhau, nhưng chúng
mình vẫn yêu nhau!
Nhưng thực tế đã chứng minh cho anh rằng:
Anh đã sai!
Tình yêu như một chậu hoa lan - thật đẹp, thật tươi
khi có người luôn vun đắp! Nếu không chỉ sau ít chút
nó sẽ héo và không còn đẹp nữa!
Tình yêu của chúng mình không có sự vun đắp từ phía anh
cho dù em đã cố níu kéo, cố tự an ủi mình , nhưng nào đâu
có được! Vì anh không xuất hiện thì mọi thứ chỉ là con
số không? Thật đó em yêu à!
Anh đang nhớ về em, nhưng tự trách mình: Anh không xứng
đáng với những gì mà em đã giành cho. Em giành cho anh
tình yêu + cuộc sống + hạnh phúc ..... là tất cả những
gì em có.
Đếm từng ngón tay trên bàn tay anh, anh thấy những lần
thất hẹn với em, làm em buồn, làm em khóc còn nhiều
hơn số đốt ngón tay trên 2 bàn tay.
Thật là không hay khi đó lại là sự thật!
Tình yêu của 2đứa thật là đẹp như một lâu đài!
Còn những việc anh đã làm cho tình yêu này là: Xây một cái
móng cho lâu đài trên cát!
Khi tình yêu của 2 đứa đang lên cao và hạnh phúc
thì mọi thứ sụp đổ! Chỉ vì anh.
Anh xin lỗi em nhiều, người anh yêu à!